Nói chuyện với người
tình Không Chân Dung
Hỡi Người !
Lâu lắm rồi ! vâng, đã lâu lắm rồi tôi chưa nói được với ai điều
tôi muốn nói tận đáy lòng mình. Thời gian im lặng ấy là những tháng ngày tôi
ngồi nghiệm trải lại sự đời, ngồi nghỉ chân trên đường đi "đãi cát tìm
vàng" đó Người !
Như Người cũng biết đấy, chẳng ai chọn sẵn được chỗ cho mình
sinh ra, và cũng không ai có thể sắp xếp số phận theo ý mình được. Bởi thế, sự
đời cứ nói mãi mà chẳng hết - chẳng chịu hết. Mà hết làm sao được khi mỗi chúng
ta, hay nói đúng hơn phần lớn con người trên thế gian nầy có thấy được
"mình" và thấy được "người" đâu; mấy khi nhìn
"người" mà đau lòng "mình"? Vì lẽ ấy, sự đời cứ mãi là sự
đời...mãi nổi trôi...mãi trăn trở...khôn nguôi.
Người ơi ! tôi đi vào cái " thế giới kết bạn bốn
phương" nầy do một bốc đồng, hay nói đúng hơn bởi một sự hụt hẫng cao độ,
mọi chuyện cứ nghĩ đơn giản nhưng thực tế lại chẳng đơn giản tí nào.
Tôi như một người mù, lần tìm hướng đi "đãi cát tìm
vàng" , hành trang mang theo là một nỗi đau bất tận , càng đi hành trang
càng nặng thêm lên , không cách chi rủ bỏ bớt được. Cứ càng đi càng thấy rõ cốt
lõi của cuộc đời, và không hiểu vô tình hay cố ý, cuộc đời đã biến tôi thành
một món hàng được bày bán ở "chợ đời”, rồi kẻ đến lựa chọn, người đi chê
bai, bởi tôi không phải là món đồ cổ quý hiếm mà người đời cần tìm. Tôi bị
người ta lật qua, lật lại, nâng lên, thả xuống không biết bao nhiêu lần trong
sự lựa chọn khắc khe đến ghê sợ !
Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn đang nằm lăn lóc trên tập giấy được
trải ra ở "chợ đời" thật xô bồ và nhiều màu sắc , những màu sắc dịu
mát đầy xảo thuật...(?)
Tôi - tuy là kẻ bạc phước, chuyện lứa đôi đã mang tàn tích đầy
người, nhưng dẫu sao, từ vạch xuất phát tôi vẫn là người chủ động, nay lại trở
thành kẻ bị động. Và...cứ đu đưa mãi trong vòng tròn đời sống "Kết bạn bốn
phương" như đang chơi trò rủi may trong sòng bạc. Mà được rủi may thì cũng
đã quý , tệ hơn thế, lại bị chao đảo trong sự gian lận, bởi sòng bạc nào mà
không có sự gian lận ?
Mãi đền hôm nay tôi mới
thấy được mình - một anh chàng ngây ngô, khờ khạo cứ nhìn "lòng mình"
mà đi tìm kiếm "lòng người",tìm đâu cho ra ? Nhiều lúc tôi thèm được
như Tù Hải, muốn chôn chân chết đứng giữa trời mà cũng chẳng được. Dẫu sao, Từ
Hải vẫn còn diễm phúc có được tấm chân tình từ Thúy Kiều, còn tôi, suốt cả đời
vẫn gập ghềnh nổi trôi theo số phận hẩm hiu, bạc phước đến thế là cùng !
Người ơi ! giá như những cơn dông bão trước đây đã từng vùi dập
cuộc đời tôi, làm đông cứng lại những tế bào vốn hằng nuôi sống trái tim tôi ,
để chẳng bao giờ tôi còn biết yêu, biết nhớ, biết cô đơn khi trời đêm trở gió,
thì hay biết mấy, yên phận cho tôi biết mấy ! Ác thay, thời gian vẫn cứ trôi...
máu vẫn chảy...trái tim vẫn cứ gõ nhịp...và tôi lại cảm thấy hụt hẫng, thiếu
vắng một thứ gì đó trong tâm hồn mình.
Hơn lúc nào hết, tôi đang khát khao một bàn tay để nắm - một
cánh tay để vịn - một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu - một tấm lòng rộng
rãi sớt chia. Cuộc đời "mộng" cứ dẫn tôi đi và cuộc đời
"thực" lại kéo tôi về, cứ thế giằng co nhau mãi nên đời tôi buồn như
sợi tóc. Vâng, buồn như sợi tóc, nó cứ mãi dài ra theo năm tháng, có muốn cắt
bỏ đi cũng chẳng được, bởi nó đã trở thành một phần máu thịt của tôi rồi. Thời
gian thì cứ vô tình trôi đi mang theo biết bao ước mộng không thành, còn lại đây
chỉ là một nỗi khát khao bình dị vẫn đang cháy bỏng trong lòng, và có lẽ sẽ
theo tôi về một kiếp khác. Từng người tình chợt đến rồi chợt đi - lúc gần - lúc
xa - lúc ẩn - lúc hiện - có đó - mất đó - tựa như những vì sao băng trong bầu
trời đêm u tịch, để lại đằng sau những bụi lửa làm rát bỏng cả đời tôi. Chẳng
có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, mỗi nỗi đau đều mang một dáng vóc khác nhau;
nhưng tất cả đã un đúc thành một nỗi đau bất tận...Mọi thứ cần có thì lụi tàn
dần, chỉ có nỗi đau là chất ngất...
Tôi giờ đây trở về, đang ngơ ngác ở cuối đường với đôi bàn tay
trắng, chẳng còn gì ngoài cái xác thân rã rượi, ê chề... Còn chăng chỉ là những
bài văn đang viết dang dở chưa có đoạn kết - những tranh vẽ chưa tìm ra sắc màu
để trám kín lỗ hổng cuộc đời - những dòng nhạc chưa đủ thanh âm để viết thành
giai kết trọn. Mọi thứ đều dang dở...dở dang...
Đường đời có trăm vạn nẻo, nơi đâu cũng thấy chim, hoa, lá cỏ
thánh thót ngọt ngào. Ấy thế mà một ước mơ nhỏ nhoi, bình dị cũng chẳng tìm đâu
ra được : một hạt gạo cắn đôi - một chiếc thuyền nan đỗ bến - một bếp lửa khói
chiều ấm áp liếp tre thưa. Cái "cõi tan hoang" đời tôi vẫn còn là cái
"cõi tan hoang" với ngổn ngang trăm nghìn mảnh vỡ. Bốn bề thì vẫn
nghe xôn xao nắng gọi hoa chào, nhưng tận sâu đáy lòng người vẫn bất động, bất
can. Chẳng bao giờ có sự cảm thông hoàn toàn giữa người đi bộ và kẻ ngồi trên
xe hơi bóng lộn, chỉ một làn khói xe tạt nhẹ qua người đi bộ cũng đủ làm cho họ
cảm thức sâu xa về thân phận của mình . Làn khói bay đi và tỏa mất trong không
gian , mất trong thiên hạ , nhưng còn đọng lại gì ở người đi bộ ? mấy ai mà
biết được ! Sự cảm thông nào cũng có một giới hạn nhất định của nó, nhưng điều
tế nhị, nhạy cảm đối với kẻ bần cùng thì lại đòi hỏi sự uyển chuyển - uyển
chuyển từ tấm lòng. Cái kiểu cách đi ngang qua đường tỏ vài cử chỉ ban phát
vụng về chỉ còn đào sâu thêm sự cách ngăn mà thôi. Hãy cảm thông nhau bằng
những nỗ lực chia sẻ thực sự cuộc đời của nhau. Hãy cùng nhau sóng bước để cùng
thấy con đường phía trước còn bao xa ? Chông gai, hầm hố nào cùng nhau sẽ phải
vượt qua ? Có thế mới gọi là " một nửa của nhau". Bởi, chỉ có thuyền
mới hiểu biển mênh mông nhường nào, và chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu, về
đâu. (Xuân Quỳnh) Giá trị tinh thần đích thực là ở chỗ nầy.
Người ơi ! nếu con sóng định mệnh nào
xô giạt Người đến với tôi, thì xin Người đừng ngọt ngào hứa hẹn một điều gì ,
tôi quá sợ những lời hứa hẹn đầu môi lắm rồi , những lời hứa hẹn suýt đẩy tôi
xuống vực thẳm. Chỉ xin Người cùng tôi góp nhặt lại những mảnh vỡ đời tôi ,đem
về che chắn lại cái "cõi tan hoang" của tôi, để may ra tôi còn nơi
trú ngụ trong những ngày dông bão đầy trời sắp tới. Xin Người chút lửa khi tắt
đèn, bởi "cõi tan hoang" của tôi đâu còn vách che chắn khi trời đêm
trở gió. Xin Người hãy đến với tôi bằng trái tim yêu thương nhân hậu, bằng
nghĩa cử sớt chia - sự sớt chia bằng hạt gạo cắn đôi. Xin đừng bố thí cho tôi
một góc nhỏ khối vàng mà Người đang có !
Hỡi người tình không chân dung ! tôi
chưa biết Người là ai ? Có thể Người là một Thiên Thần, chưa vướng bận đường
tình duyên đang đợi chờ tôi từ kiếp trước. Cũng có thể Người là một góa phụ
đang trên đường xui rủi, gãy gánh phu thê. Hay Người là một trang nhan sắc
chẳng may đã lầm đường pháo nổ, bạc phận hồng nhan ?
Mà cho dẫu Người là ai , là ai chăng
nữa , thì tôi cũng vẫn dang rộng đôi tay hân hoan đón tiếp Người về bằng trái
tim yêu thương đời đời...kiếp kiếp...đến đá nát vàng phai...
Người ơi ! Người có nghe lời tôi nói
không ? Sao người mãi lặng thinh ? Một tia ráng chiều cũng có thể thắp sáng lại
hoàng hôn đó Người ! Hay chăng Người mót máy mãi mà không tìm đâu ra được chút
hương thừa của Bá Nha - Tử Kỳ, của Thúy Kiều - Từ Hải để làm hành trang đi đến
với tôi ?
Nếu quả thế thì tội nghiệp tôi biết
mấy hỡi Người ! ! !
Tuyền
Linh
2005

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét